Trình độ: Advance

5 1 Votes

Bài luận của nữ sinh gốc Á nhận được lời mời từ hơn 15 trường Đại học hàng đầu nước Mỹ

BÀI LUẬN CỦA NỮ SINH GỐC Á NHẬN ĐƯỢC LỜI MỜI TỪ HƠN 15 TRƯỜNG ĐẠI HỌC HÀNG ĐẦU NƯỚC MỸ

Cô bé 17 tuổi người gốc Malaysia, Cassandra Hsiao, đã nhận được thư mời từ cả 8 trường đại học trong khối Ivy League (danh sách các trường nổi tiếng như Harvard, Princeton, Yale...) và nhiều trường nổi tiếng khác như Stanford, John Hopkins... Dưới đây là bài luận đã giúp Hsiao đạt được ước mơ du học của mình.

"Trong nhà tôi, tiếng anh không chỉ là tiếng anh. Không phải về mặt ngữ âm, như kiểu a là bắt đầu cho quả táo (apple) mà thường là về cách phát âm - trong nhà tôi, con rắn là bánh snack (cách đọc chữ snake thành snack). Chúng tôi không đọc đúng từng từ một. Tôi đã từng bị đưa đến gặp các chuyên gia ngôn ngữ, còn mẹ tôi từ Malaysia, người mà phát âm "film" thành "flim" có thể hiểu chúng tôi một cách hoàn toàn chính xác.

Trong nhà tôi, không có sự khác biệt lắm giữa "cast" và "cash", đó là lý do tại sao tại nhà thờ, mọi người hay đùa tôi với câu nói "cashing out demons". Tôi không thấy sự khác biệt lớn giữa hai từ tiếng Anh cho tới khi cô giáo sửa tôi phát âm cách từ như cái võng, cái muỗng, ống dẫn. Các bạn cùng lớp thường cười đùa bởi vì tôi phát âm "accept" là "except", "success" là "sussess". Tôi ngồi trong lớp học viết sáng tạo nhưng cảm thấy mình đã thất bại trong việc viết.

Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng việc hiểu cách đọc từ hoa và bột mỳ giống nhau là không đủ. Tôi đã chối bỏ thứ tiếng Anh trước kia mà tôi từng đọc sai, thứ ngôn ngữ đã nuôi tôi lớn và dạy tôi mọi thứ trong cuộc đời. Tất cả phụ huynh của các bạn đều có thể nói với ngữ âm tốt. Tại sao bố mẹ tôi không thể?

Mẹ tôi vòng đôi bàn tay rám nắng và nói: "Đây là quê hương của chúng ta" và bắt đầu kể câu chuyện với thứ tiếng Anh mà mẹ đã tự học.

Khi mẹ tôi rời làng tới một thị trấn tại Malaysia, bà phải học sử dụng một thứ ngôn ngữ hoàn toàn mới tại trường: tiếng Anh. Thời đó, khi sự xúc phạm là cái gì phổ biến, mẹ tôi không thể phản kháng trước những lời chỉ trích cay nghiệt từ giáo viên ngay trước cả lớp. Khi mẹ tôi bắt đầu khóc, lớp trưởng đứng lên và nói: "Đủ rồi đấy".

"Hãy như người lớp trưởng đó", mẹ tôi nghẹn ngào trong nước mắt. Người lớp trưởng đó đã giúp đỡ mẹ tôi và nhẫn nại chỉ mẹ tôi cách học tiếng Anh. "Bạn ấy đã đứng lên bảo vệ những kẻ yếu và dùng ngôn từ để chống lại".

Cả mẹ và tôi đều khóc. Mẹ tôi nhờ tôi dạy mẹ tiếng Anh sao cho đúng để những quý bà da trắng tại Target không cười nhạo cách mẹ nói. Mọi thứ không dễ dàng gì. Có rất nhiều lỗi tôi thấy trong các lá thư của mẹ. Nguyên âm dài, phụ âm kép - tôi vẫn đang phải học từng thứ một. Thỉnh thoảng, tôi lờ đi những lỗi sai tiếng Anh của mẹ để không làm tổn thương lòng tự trọng của bà. Nhưng có lẽ, tôi đã làm tổn thương mẹ mình nhiều.

Rồi vốn từ của mẹ tôi cũng tăng dần lên. Tôi cũng tự sửa được tiếng Anh cho mình. Bằng những việc như đọc thơ trước hơn 3,000 học sinh tại sự kiện cuối mùa của trường, phỏng vấn nhiều người, và viết kịch, tôi đã chống lại sự thờ ơ và trở thành tiếng nói cho những người vô gia cư, người tị nạn và những người bị bỏ quên trong xã hội. Tôi đã có thể đứng lên bảo vệ, chống lại những lời chế nhạo một người biểu diễn đường phố gốc Á tại ga tàu điện ngầm New York.

Trong nhà tôi, có một cách giao tiếp thật đẹp mà các thành viên trong gia đình dùng với nhau. Trong nhà, thứ tiếng Anh chúng tôi dùng không bập bẹ mà chứa chan đầy cảm xúc. Gia đình tôi được dựng lên từ nền tảng của thứ ngôn ngữ ấy. Có một con rắn hiền lành trong chạn bếp và những miếng bánh snack trong bể. Đó là một ngôi nhà hơi xiêu vẹo, một chút bừa bộn. Nhưng đó là nơi chúng tôi đã tạo nên một gia đình".

THE MALAYSIAN-TAIWANESE TEEN WHO CRACKED EVERY IVY LEAGUE SCHOOL WANTS TO BE...

At first glance, it might be hard to imagine how a girl who just got accepted into every Ivy League school would somehow feel like she didn’t fit in.

But over the years, 17-year-old Malaysian-born Cassandra Hsiao’s personal struggles helped spark a university admissions essay– a poignant take on the importance of acceptance and diversity – that made worldwide headlines.

In our house, English is not English. Not in the phonetic sense, like short a is for apple, but rather in the pronunciation – in our house, snake is snack. Words do not roll off our tongues correctly – yet I, who was pulled out of class to meet with language specialists, and my mother from Malaysia, who pronounces film as flim, understand each other perfectly.

"In our house, there is no difference between cast and cash, which was why at a church retreat, people made fun of me for “cashing out demons.” I did not realize the glaring difference between the two Englishes until my teacher corrected my pronunciations of hammock, ladle, and siphon. Classmates laughed because I pronounce accept as except, success as sussess. I was in the Creative Writing conservatory, and yet words failed me when I needed them most.

Suddenly, understanding flower is flour wasn’t enough. I rejected the English that had never seemed broken before, a language that had raised me and taught me everything I knew. Everybody else’s parents spoke with accents smarting of Ph.D.s and university teaching positions. So why couldn’t mine?

My mother spread her sunbaked hands and said, “This is where I came from,” spinning a tale with the English she had taught herself.

When my mother moved from her village to a town in Malaysia, she had to learn a brand new language in middle school: English. In a time when humiliation was encouraged, my mother was defenseless against the cruel words spewing from the teacher, who criticized her paper in front of the class. When she began to cry, the class president stood up and said, “That’s enough.”

“Be like that class president,” my mother said with tears in her eyes. The class president took her under her wing and patiently mended my mother’s strands of language. “She stood up for the weak and used her words to fight back.”

We were both crying now. My mother asked me to teach her proper English so old white ladies at Target wouldn’t laugh at her pronunciation. It has not been easy. There is a measure of guilt when I sew her letters together. Long vowels, double consonants — I am still learning myself. Sometimes I let the brokenness slide to spare her pride but perhaps I have hurt her more to spare mine.

As my mother’s vocabulary began to grow, I mended my own English. Through performing poetry in front of 3000 at my school’s Season Finale event, interviewing people from all walks of life, and writing stories for the stage, I stand against ignorance and become a voice for the homeless, the refugees, the ignored. With my words I fight against jeers pelted at an old Asian street performer on a New York subway. My mother’s eyes are reflected in underprivileged ESL children who have so many stories to tell but do not know how. I fill them with words as they take needle and thread to make a tapestry.

In our house, there is beauty in the way we speak to each other. In our house, language is not broken but rather bursting with emotion. We have built a house out of words. There are friendly snakes in the cupboard and snacks in the tank. It is a crooked house. It is a little messy. But this is where we have made our home."

 

 



Đánh giá

Từ khóa:

Bài viết tương tự

Ý kiến bạn đọc

Luyện nói trực tiếp

Chủ đề: Oxford Discover 1 - Seasons

11/1/2018 1:00:00 PM Tham gia

Chủ đề: Daily Conversation Elementary - Pets

10/29/2018 1:00:00 PM Tham gia

Chủ đề: Oxford Discover 1 - My friend, Anak

10/25/2018 1:00:00 PM Tham gia
Chủ đề hot